Jump to main content Jump to footer
logo: Astma- og Allergiforbundet - gjør Norge friskere

Dị ứng thú vật (Dyreallergi)

Dato publisert: Sist oppdatert:

Thông tin hữu ích liên quan đến bệnh suyễn và sự giá lạnh -  Khảo sát thực tế của NAAF

 

Hầu hết những thú vật da có lông đều có thể gây ra những phản ứng dị ứng, và như vậy nói đến cả nhũng thú vật thông thường nhất được nuôi ở trong nhà. Không nhũng chỉ có lông từ da của thú vật, mà ngay cả nhũng nhiễm thể gây dị ứng (những chất đạm) trong các tuyến mỡ và tuyến nước bọt và nước tiểu của thú vật cũng gây phản ứng cho bạn. Đó là nhũng hạt nhỏ bay trong không khí trộn lẫn với bụi bặm. Không khí này có thể gây ra nhũng phản ứng dị ứng khi bạn hít vào. Bụi bặm ở ngựa, chó và mèo chứa từ 10-20 chất gây dị ứng khác nhau.

 

Ai có thể bị dị ứng thú vật ?

Nguy cơ phát triển dị ứng thú vật có nhiều nhất ở trẻ nhỏ. Dị ứng thú vật là điều thường xảy ra trong số nhũng người bị suyễn, và thường xuất hiên cùng với dị ứng con bọ mạt. Nhũng xu hướng để phát triển dị ứng thú vật có thể rất ít, nếu đứa trẻ không thấy có dấu hiệu dị ứng ở 12-14 tuổi. Người lớn cũng có thể phát triển dị ứng thú vật.

 

Thực khó để nói trước là bạn sẽ phản ứng đối với thú vật nào. Để phát triển dị ứng, trước hết bạn phải có sự tiếp xúc với một nhiễm thể gây dị ứng nhất định, và nhũng triệu chứng về dị ứng có thể xuất hiện một thời gian dài sau đó.

Những thú vật nào có thể gây dị ứng ?

Như đã nêu ở trên, hầu hết những thú vật nuôi ở trong nhà đều có thể gây dị ứng, gồm cả những con heo loại tí hon, chuột không có lông, chinchilla và chó tàu lông ngắn. Những thú vật nhỏ như: con bọ mạt, lăng quăng và gián cũng có thể gây dị ứng.

 

Ngựa và mèo là những thú vật có các nhiễm thể gây dị ứng dữ nhất. Ngựa là thú vật lớn và tiết ra những số lượng nhiễm thể gây dị ứng nhiều hơn so với những thú vật nhỏ. Mèo có phạm vi đi lại rộng lớn và phân tán các nhiễm thể gây dị ứng ở tất cả những nơi mà chúng đi lại. Chó sống gần với người nhất và vì thế là hình thức gây dị ứng thú vật thông thường nhất. Có sự khác biệt về số lượng và các loại nhiễm thể nào mà những giống chó tiết ra, nhưng tất cả những giống chó đều sản xuất các nhiễm thể gây dị ứng - dù to hay nhỏ, có ít hay nhiều lông.

 

Những loại thú vật duy nhất nuôi ở trong nhà mà không gây dị ứng là cá nuôi trong hồ nhỏ và thú vật bò sát, thí dụ như ruà. Tại Na uy, chính quyền cấm đưa các loại động vật bò sát vào trong nước, nhưng Nha thanh tra thực phẩm cho phép nhập cảng và nuôi một số các loại rùa nếu lý do để nuôi rùa được nêu ra là vì bị dị ứng.

Chẩn đoán

Bạn có thể thử máu hoặc thử dị ứng để xác định là bạn có dị ứng thú vật hay không. Nếu bạn đã có bị dị ứng với loại thú vật nào đó, thì cuộc thử nghiệm như thế sẽ có kết quả dương tính. Tuy nhiên, cũng có thể có kết quả thử nghiệm dương tính mà không có triệu chứng nào của dị ứng cả.

 

Việc thử nghiệm trước để biết đứa trẻ có chịu được một loại thú vật nhất định nào đó là điều không thể thực hiện được. Một kết quả âm tính của cuộc thử dị ứng, không thể nói trước điều gì về những phản ứng trong tương lai.

 

Triệu chứng và chữa trị

 

Những phản ứng thông thường nhất là : nghẹt mũi, chảy nước mũi, ngứa và chảy nước ở mắt và bị suyễn. Có người có thể bị chốc lở và nổi mày đay. Sự nhạy cảm đối với nhiễm thể gây dị ứng của mèo cho thấy có nguy cơ đặc biệt đối với bịnh suyễn cấp thời.

 

Cách chữa trị quan trọng nhất và có hiệu quả nhất, là loại bỏ thú vật gây dị ứng từ môi trường chung quanh của người bị dị ứng thú vật. Để ngừa dị ứng thú vật bằng thuốc như thuốc xịt mũi có chứa cortison và / hoặc thuốc chống lại kích thích tố điều khiển sự tuần hoàn của máu, hoặc dưới dạng thuốc viên, thuốc xịt để hít, thuốc xịt mũi, hoặc thuốc nhỏ mắt đều không phải là giải pháp tốt, nhưng có thể là điều cần thiết nếu không tránh được sự nhạy cảm đối với nhiễm thể gây dị ứng của thú vật.

 

Sự chữa trị kháng nhiễm hay còn được gọi là sự chích ngừa dị ứng, mà những nhiễm thể gây dị ứng từ chó hoặc mèo được chích vào ở dưới da - có thể có hiệu quả thuận lợi trong tương lai; tuy nhiên, điều này còn tùy thuộc vào con vật dị ứng kích thích được lấy từ môi trường gia đình người bị dị ứng.

 

Phòng ngừa /bảo vệ

 

Điều quan trọng là phải phân biệt giữa phòng ngừa thứ cấp và sơ cấp.

 

Phòng ngừa thứ cấp: Khi biết là đã bị dị ứng với một loại thú có lông ở da, thì lời khuyên phòng ngừa đầu tiên là không nên nuôi thú vật ở trong nhà.  Tuy nhiên, chất gây dị ứng động vật là khó tránh hoàn toàn, như sợi lông động vật bám vào quần áo và do đó sẽ được tìm thấy trong các trường học, trường mẫu giáo và giao thông công cộng.

 

 

Nếu trẻ em bị dị ứng thú vật, thì nhân viên vườn trẻ hoặc thầy cô giáo nên yêu cầu các cha mẹ mặc cho con của mình những quần áo không có đụng chạm đến thú vật. Điều cũng quan trọng là đừng đem quần áo mặc ở ngoài vào lớp học, nhưng treo ở hành lang. Nên có sự ngăn cấm tổng quát đối với mèo và chó tại các vườn trẻ và trường học.

 

Các loại kem tẩy rửa khác nhau ngoài có thể được sử dụng trên các động vật (PetalCleanse) để giảm số lượng các chất gây dị ứng, còn đã được giới thiệu trên thị trường như các tác nhân chống dị ứng động vật. Lượng chất gây dị ứng trong lông của một con mèo cũng giảm qua tắm bình thường; tuy nhiên, điều này không được khuyến cáo như là một cách để giảm dị ứng động vật. Tốt nhất, các tác nhân làm sạch sẽ giúp tạm thời và sẽ chỉ phù hợp cho những người có hình thức nhẹ hơn của dị ứng động vật. Thậm chí nếu một con mèo được tắm tát, chất gây dị ứng trên mèo sẽ vẫn còn được tìm thấy trong bụi nhà. Một vấn đề khác là tắm thường xuyên con vật gần như có thể được coi là ngược đãi thú vật.

 

Phòng ngừa sơ cấp: Không còn bất kỳ cơ sở nào để tư vấn cho bất cứ ai chống lại con chó hay con mèo nếu muốn ngăn chặn sự phát triển của bệnh hen suyễn hoặc dị ứng, thậm chí không tìm thấy dị ứng trong gia đình. Một nghiên cứu dựa trên dữ liệu từ khoảng 20 000 trẻ em châu Âu, những người được theo dõi từ khi sinh ra đến tuổi đi học, thấy không tăng cũng không giảm nguy cơ mắc bệnh hen suyễn hoặc dị ứng ở những người nuôi giữ vật nuôi ở nhà. Một nghiên cứu gần đây được công bố từ Đan Mạch ngược lại, còn chỉ ra rằng việc giữ động vật ở một trang trại hoặc ở nhà có thể có ảnh hưởng đến phòng bệnh theo sự phát triển của bệnh dị ứng ở trẻ em. Do đó, có vẻ như nó không còn chính xác để tư vấn cho các gia đình có trẻ em không nuôi vật nuôi.

 

Vật nuôi mang lại rất nhiều hạnh phúc cho nhiều gia đình. Xét nghiệm máu và xét nghiệm chích ngừa được thực hiện trước khi nuôi một con vật cưng có ít giá trị trong việc dự đoán liệu một đứa trẻ sẽ phát triển dị ứng hay không. Nếu một gia đình bị dị ứng có mong muốn có được một con vật, hoặc không, là một quyết định mà những người lớn trong gia đình phải đưa ra một cách độc lập. Nó có thể sẽ rất khó khăn khi để cho một con vật mà bạn đã hình thành một mối quan hệ gắn bó mạnh mẽ ra đi nếu bạn bắt đầu bị dị ứng. Do đó, cha mẹ cũng nên xem xét liệu họ sẵn sàng chấp nhận rủi ro như vậy hay không, nếu một đứa trẻ phát triển dị ứng động vật. Có thể liên hệ Hiệp hội chuyển nhà động vật (FOD) nếu cần thiết.

 

 

 

Thú vật có thể bảo vệ chống lại binh suyễn và dị ứng không ?

Kết quả từ những cuộc tìm hiểu gần đây cho thấy là việc nuôi thú vật trong nhà vào có thể bảo vệ chống lại sự phát triển bịnh suyễn và dị ứng. Những kết quả này được giải thích một phần dựa vào việc bạn có thể phát triển sự chịu đựng được đối với nhiễm thể gây dị ứng và một phần dựa vào việc thú vật mang theo nhiều loại vi trùng khác nhau mà những vi trùng này có thể làm tăng thêm hệ thống kháng nhiễm. Nhưng cho đến nay những kết quả đó vẫn không cho thấy có cùng một chiều hướng nhất định. Có nhu cầu cần nghiên cứu thêm về lĩnh vực này, trước khi người ta có thể khuyên bạn nuôi thú vật trong nhà để ngăn ngừa bệnh suyễn và dị ứng. Tuy nhiên, đây là một lĩnh vực phức tạp, và không thể đưa ra được lời khuyên rõ ràng. Tại thời điểm này, nó có lẽ không đúng một cách tích cực khi khuyến cáo người dân nuôi  động vật vì mục đích phòng ngừa - tuy nhiên nó cũng không phải là chính xác khi khuyên chống lại nó.

 

Những thực tế liên quan đến chích ngừa dị ứng đã được soạn thảo với sự tham vấn với ủy ban y tế của NAAF.

Sửa đổi gần đây nhất: Tháng 1 năm 2013